articlewriting1

Review Truyện ÁO BLOUSE TRẮNG VÀ BÃ ĐẬU NGỌT – Review Truyện 24H – Review Ngôn Tình

Sức Khỏe & Làm Đẹp
áo blouse trắng và bã đậu ngọt
ÁO BLOUSE TRẮNG VÀ BÃ ĐẬU NGỌT

Tác giả: Tử Tiện Lí
Thể loại: Hiện đại, nam chính bác sĩ, hơn nữ chính 10 tuổi, đã từng là thầy trò, siêu sạch, siêu sủng, siêu ngọt, HE.
Độ dài: 50 chương + 6 ngoại truyện
Tình trạng: Hoàn edit

Link đọc: áo blouse trắng và bã đậu ngọt
———————

Nam chính Giang Trúc là một bác sĩ. Nếu dùng một cụm từ để diễn tả nhân vật này, thì chính là “người đàn ông độc thân hoàng kim”. Anh có vẻ ngoài cao lớn tuấn tú, khí chất điềm tĩnh trưởng thành. Trong khi thành tích học tập và làm việc luôn đứng top thì hành trình yêu đương lại luôn ở vạch xuất phát. Nói như nam chính trong bộ phim “Thư ký Kim sao thế?” đang gây sốt gần đây thì là “Anh quá quý giá nên không thể rơi vào tay người khác được”(*). À vâng, thế nên mới diễn ra buổi xem mắt đầu tiên đầy nghệ thuật vào cái tuổi băm vài nhát của anh đấy bác sĩ Giang ạ.

“ Áo blouse trắng ” đã thuộc về nam chính rồi, vậy thì “ bã đậu ngọt ” chắc như đinh là nói về nữ chính. Tuy nghề nghiệp của cô là thợ làm bánh, nhưng mà “ bã đậu ngọt ” lại không phải là tên của một món ăn. Thông thường người ta dùng từ “ bã đậu ” để chỉ những người đầu óc không được mưu trí nhạy bén lắm, nhưng mà ở đây lại là bã đậu “ ngọt ”, do vậy hoàn toàn có thể đoán nữ chính của tất cả chúng ta là một cô gái đơn thuần ngọt ngào và ngốc nghếch trong tình yêu. Mà Đường Quỳ đúng mực là một cô gái như vậy .
Tốt nghiệp ĐH y Gianh Giá, thế nhưng vì một tai nạn đáng tiếc giật mình mà không hề liên tục hành nghề, cô mở một tiệm bánh ngọt tự mình làm chủ. Đường Quỳ rất xinh xắn, tính cách lại nhẹ nhàng êm ả dịu dàng khiến ai gặp cũng muốn yêu thương. Nhưng mà, cái này cũng không hẳn là tốt đâu nhé. Mẹ Đường Quỳ tái giá, thế nên cô lại có thêm một người ba dượng và một anh trai danh nghĩa. Cả ba người đều xem cô như bảo vật vậy, đặc biệt quan trọng là người anh cuồng em gái thành bệnh như Đường Cách, tuyệt đối không để cô tuỳ tiện gặp gỡ giao lưu với người khác được. Vậy là, Đường Quỳ hơn hai mươi tuổi, như hoa như ngọc, cũng phải đi xem mắt .
Nhân duyên chính là như vậy. Trong 1 số ít câu truyện khác, việc đi xem mắt thường là một bước đệm cần khơi dậy tính ghen tuông của nhân vật chính hoặc là cần tạo ra trường hợp anh hùng cứu mỹ nhân hay đại loại thế. Câu chuyện này lại khác, nam nữ chính thực sự gặp nhau trong một buổi xem mắt tráng lệ. Chỉ có điều, đối phương không hẳn là trọn vẹn lạ lẫm, mà cũng không hẳn là quen biết .
Giang Trúc từng là thầy giáo của Đường Quỳ trong một năm khi anh đến dạy thay cho 1 giảng viên khác. Thế nên, đây cũng không phải là mối tình thầy trò gì cả, chỉ là tạo ra chút khúc mắc trong lòng Đường Quỳ mà thôi. Đã từng gọi “ thầy ”, giờ đây gọi “ anh ”, đúng là có chút … áp lực đè nén. Vậy là cô phủ nhận, không phải không vừa lòng, mà là không đủ gan góc .
Không sao, Đường Quỳ cứ việc phủ nhận, việc tiến tới đã có Giang Trúc lo. Trong một mối quan hệ, luôn phải có một người dữ thế chủ động tăng trưởng, nếu không sẽ mãi dừng lại một chỗ cho đến khi một trong hai người tìm được một mối quan hệ mới. Giang Trúc trọn vẹn không muốn như vậy. Anh giữ thân như ngọc hơn 30 năm mới chờ đến ngày gặp được người thích hợp như cô. Đâu phải đơn thuần mà anh chấp thuận đồng ý đi xem mắt thuận tiện như vậy chứ. Có lẽ Đường Quỳ không nhớ, nhưng anh lại nhớ cô rất rõ, ngay từ ngày cô còn bé cơ. Thế nên, kiểu duyên phận như thế này, gặp rồi là không được bỏ lỡ. Anh lớn hơn cô nhiều tuổi cũng không phải là uổng phí, nếu cô sợ thì để anh .
Trong lòng đã xác lập, Giang Trúc cũng không vội vã, anh từng bước từng bước tự thêm mình vào đời sống của cô. Ví dụ như, anh sẽ tiếp tục mua bánh ngọt ở tiệm của cô cho một thằng nhóc cháu trai tưởng tượng nào đó. Ví dụ như, anh sẽ ở lại trực đêm cho đến lúc cô đóng cửa để “ tiện đường ” đưa cô về. Ví dụ như, anh rất “ vô tình ” tiếp xúc với người nhà của cô để tăng thêm điểm cộng cho mình, và rất nhiều ví dụ khác nữa. Cuối cùng, mối quan hệ giữa anh và cô trở thành thế này :

“Chúng ta bắt đầu lại nhé. Xin chào, anh là Giang Trúc, bạn trai của em.”
“Chào anh, em là Đường Quỳ, bạn gái của anh.”

Có màn đối đáp như trên là bởi vì sau khi hai bên cảm thấy đối tượng xem mắt khá là phù hợp, mới cùng đi đến thoả thuận sẽ thử ở bên nhau một tháng xem thế nào. Đường Quỳ đương nhiên không biết mình đã bị “anh thầy” Giang Trúc dẫn dụ kiểu gì, nhưng mà bác sĩ Giang gần như đã đạt được mục đích rồi. Ban đầu là một tháng, tiếp theo chính là một đời.

Trong quy trình tăng trưởng tình cảm, rất nhiều diễn biến Open nhưng toàn bộ đều chỉ là những bước đệm nhỏ mà thôi. Bạn của anh trai cô, một Diệp Thời Ngôn playboy đúng thương hiệu, sống bỡn cợt đến nỗi thích Đường Quỳ mà cũng không biết. Đến khi nhận ra thì ấn tượng về anh trong lòng cô đã tệ đến mức không thể nào cứu chữa. Thêm một Trịnh Ngọc si tình, thích Giang Trúc từ thời cắp sách nhưng lại không hề bước vào trái tim anh. Thực ra thì những nhân vật này không có ai là xấu cả, mong rằng một ngày nào đó họ sẽ được làm nhân vật chính trong câu truyện của riêng mình .
Hành trình yêu đương của Giang Trúc và Đường Quỳ giống như hai người đang cùng đi trên 1 chiếc xe đạp điện vậy, đi qua mấy cái ổ gà nho nhỏ tự động hóa sẽ xích lại gần hơn, tay cũng tự nhiên ôm chặt hơn. Sự cưng chiều của Giang Trúc là không có số lượng giới hạn, có vẻ như tổng thể những êm ả dịu dàng của cả cuộc sống anh đều dành cho cô gái nhỏ Đường Quỳ này mất rồi. Nhưng tất yếu là anh cũng nhận được rất nhiều thứ, một Đường Quỳ thuần khiết tinh tươm nhất, tổng thể những lần tiên phong của cô đều dành cho anh, như thế là quá công minh rồi còn gì .
Một trong những lần tiên phong đó, là như thế này :

Giang Trúc: “Vừa rồi anh có xem dự báo thời tiết, đêm nay sẽ có mưa rào kèm theo sấm chớp.”
Đường Quỳ: “Vậy thì sao?”
“Em có sợ sấm chớp không?”
“Không sợ, sao thế?”
“Nhưng… anh sợ.”
“Cho nên?”
“Tối nay, em có thể nhường cho anh một nửa giường không?”
“…”

À, điều quan trọng là đêm đó có mưa, nhưng mà không có sấm chớp và hai người chỉ nằm có nửa cái giường thôi. Mọi người cũng đừng nghĩ trong sáng quá nhé, tưởng tượng nhiều vào, vì H chỉ là một cơn gió thoảng, đi rồi mà người đọc còn chưa kịp nhận ra nữa cơ.
….

Câu chuyện tình yêu này vô cùng đơn thuần và bình dị, không có những diễn biến kịch tính đến khó tin. Là kể về đời sống của những con người thông thường nhất với những mối quan hệ và những trường hợp ai cũng hoàn toàn có thể gặp phải. Giống như sự sự không tương đồng giữa người nhà bệnh nhân và bác sĩ muôn đời không lối thoát, thái độ của dân cư mạng so với mỗi vấn đề mà mình vốn không hề hiểu rõ, những toan tính cá thể trong thiên nhiên và môi trường thao tác, … Nhưng trải qua những yếu tố như vậy, mới biết được rằng ai mới là người sẽ ở lại bên mình đến sau cuối, ai mới là người đáng để tất cả chúng ta trao gửi chân tình .

Giang Trúc thật sự may mắn, gặp được gia đình tốt như vậy, lại có được người con gái đáng yêu như Đường Quỳ. Đường Quỳ cũng may mắn, mẹ con cô được gia đình mới yêu thương, cô có một anh trai cuồng em gái đến không có thuốc chữa, lại có được một người đàn ông như Giang Trúc.

Thế nên, ở hiền gặp lành là có thật nhé. Hãy cứ sống như một người tốt nhất hoàn toàn có thể, bạn chắc như đinh sẽ nhận được những điều xứng danh .
Đến đây rồi, xin khuyến mãi những bạn bài hát “ Làm vợ anh nhé ” của Phạm Bảo Nam, chính do giai điệu thật sự vô cùng tương thích với câu truyện tình cảm ngọt ngào đáng yêu của Giang Trúc và Đường Quỳ .

“Làm vợ anh nhé, anh có một bờ vai đủ rộng.
Một vòng tay ấm, một trái tim luôn thấu hiểu em.
Làm vợ anh nhé, anh sẽ luôn là người che chở.
Mang đến cho em sự bình yên.
Dù mai mưa nắng, anh sẽ luôn là người dẫn lối..
Buồn vui gian khó đã có anh ở đây sẻ chia..
Chẳng cần em phải lo lắng hay bận tâm điều gì..
Và giờ hãy hứa: Trọn đời yêu anh nhé em. “ (**)