NghiCCA320luaCCA3CC82n20C491oaCCA3n20triCC81ch20tiCC80nh20caCC89nh20leCC8920loi20cuCC89a20nguCC9BoCC9BCC80i20chinh20phuCCA3C2A0

Nghị luận tình cảnh lẻ loi của người chinh phụ: văn mẫu 10 hay nhất

Giải bài tập

Nghị luận tình cảnh lẻ loi của người chinh phụ: văn mẫu 10 hay nhất

NGHỊ LUẬN TÌNH CẢNH LẺ LOI CỦA NGƯỜI CHINH PHỤ

Sự quyết tử của những người lính nơi tiền tuyến, những người sẵn sàng chuẩn bị quyết tử bản thân mình, ngã xuống cho quê nhà luôn là nguồn hứng khởi cho biết bao tác phẩm nổi tiếng. Song song đó, cũng không thiết những tác phẩm đã khắc hoa lên hình ảnh những người mẹ, người mẹ nơi hậu phương, những người quyết tử thầm lặng, mang trong mình nỗi khắc khoải chờ chồng. Tham khảo bài nghị luận tình cảnh lẻ loi của người chinh phụ để hiểu rõ hơn.

Nghị luận tình cảnh lẻ loi của người chinh phụ- CungHocVui

Nghị luận tình cảnh lẻ loi của người chinh phụ

Mở bài nghị luận tình cảnh lẻ loi của người chinh phụ

Đoạn trích “ Tình cảnh lẻ loi của người chinh phụ ” trích trong tác phẩm “ Chinh phụ ngâm ” của Đặng Trần Côn là một áng văn bất hữu theo thời hạn, qua năm tháng ta vẫn nghe được và lắng đọng trong từng câu chữ là tiếng thở dài của người ở lại khắc khoải người ra đi. Bằng thể loại ngâm khúc, bài thơ đã bộc lộ thấm thía nỗi khổ đau và tình cảnh lẻ loi của người chinh phụ đợi chờ chinh phu. Đoạn thơ còn tinh xảo lên án cuộc chiến tranh phi nghĩa gây ra những mất mát đau thương và nỗi niềm cảm thông của tác giả với phụ nữ phong kiến. Xem thêm : Tình cảnh lẻ loi của người chinh phụ : Nội dung bài thơ, thực trạng sáng tác, dàn ý nghiên cứu và phân tích Dàn ý nghiên cứu và phân tích 8 câu đầu bài chinh phụ ngâm

Thân bài nghị luận tình cảnh lẻ loi của người chinh phụ

Nỗi đơn độc luôn bao quanh, gặm nhấm linh hồn người vợ cả ngày lẫn đêm từ khoảnh khắc chia tay tiễn chồng đi chinh chiến nơi biên ải xa. Tám câu thơ đầu đoạn trích đã khắc họa rất rõ nét đơn độc, lẻ loi và hình ảnh mỏi mòn chờ đón chồng cả trong hành vi và cử chỉ. “ Dạo hiên vắng thầm gieo từng bước Ngồi rèm thưa rủ thác đòi phen ” Hành động “ dạo hiên vắng ” nghe tưởng chừng nhẹ nhàng, khoan thai nhưng từng bước tiến đều chất chứa rất nhiều tâm sự. “ Dạo hiên vắng ” thật chất là hành vi đi đi, lại lại, quanh quanh, quẩn quẩn một cách không có ý nghĩa, không có chủ đích. Hành động “ rủ thác ” được lặp đi lặp lại một cách vô thức bởi thời gian này tâm tư nguyện vọng của người chinh phụ trọn vẹn hướng về nơi biên ải xa. Không gian “ hiên vắng ” gợi cảm giác vắng vẻ, hiu quạnh, đơn độc. Chồng ra trận để lại một mình nàng ngày ngày bị dày vò bởi nỗi đơn độc, gồng mình chống chọi với sự mất mát trong tâm hồn mà chẳng thể giãi bày hay bày tỏ cùng ai. Câu hỏi tu từ “ Trong rèm dường đã biết chăng ? ” càng tô đậm thêm nỗi day dứt, khắc khoải trong lòng người chinh phụ. Câu hỏi như một lời than oán bộc lộ nỗi khắc khoải khôn nguôi, từng giây chờ đón như dài lê thê. Thời gian đêm vắng được ẩn dụ qua hình ảnh “ đèn ” càng nâng làm đơn độc giăng mắc rộng khắp thời hạn hòa quyện vào khoảng trống. Hình ảnh “ hoa đèn ” như sự lùi tàn của tuổi trẻ, sức sống mỗi ngày dần mất đi để lại người phụ nữ với biết bao bộn bề xúc cảm. Thời gian bất tận lê dài miên viễn, người phụ nữ đối lập với ánh đèn vô tri, hiu hắt như đời sống đợi tin chồng phương xa. “ Gà eo óc gáy sương năm trống Hòe phất phơ rủ bóng bốn bên ” Hai câu thơ tả cảnh ngụ tình bởi bị nỗi đơn độc của người ở lại nhuốm màu bi thương, quang cảnh trở nên trống vắng, đơn độc đến bất tận. Tiếng “ gà eo óc ” là âm thanh duy nhất trong đêm hôm nhưng cũng hiển hiện trong phút chốc càng tô đậm sự cô độc của người chinh phụ trong đêm hôm. Gà gáy báo hiệu canh năm biểu lộ người vợ nhớ chồng đã cả đêm thao thức. Dáng “ hòe phất phơ ” rũ bóng trong đêm cũng như hình dáng khô cằn, hết sạch nhựa sống của người vợ ngóng tin chồng nhưng vẫn biền biệt phương xa. Các từ láy “ đằng đẵng ” “ dằng dặc ” như kéo nhịp thơ dài ra bất tận, nỗi buồn, nỗi khổ của người phụ nữ cứ lê dài mỗi ngày một sâu đậm hơn và mãi mãi không có điểm kết. “ Hương gượng đốt hồn đà mê mải Gương gượng soi lệ lại châu chan Sắt cầm gượng gảy ngón đàn Dây uyên kinh đứt phím loan ngại chùng ” Xem thêm :

Dàn ý tình cảnh lẻ loi của người chinh phụ kèm bài văn mẫu

Phân tích 8 câu đầu tình cảnh lẻ loi của người chinh phụ Giữa đêm hôm chỉ đơn độc làm bạn, nàng gắng gượng làm những hành vi quen thuộc để mình bận hơn nhưng có vẻ như chẳng có một liều thuốc nào cứu rỗi được mối tâm tư nguyện vọng sâu nặng ấy. Người chinh phụ đốt hương tìm sự thanh thản trong tâm hồn nhưng lại mê mải trôi theo dòng tâm sự, đắm chìm vào đó ngày một sâu, ngày một nặng hơn. Nàng soi gương để quên đi nỗi đau khổ ấy dẫu trong một chốc nhưng vẫn bất thành, toàn bộ những gì mà tấm gương kia hiển hiện là những dòng nước mắt chất chứa hàng đống những bộn bề. Cảm xúc bi thương cứ thế tiếp nhau đọa đày nàng không hề thở, nàng tìm đến tiếng đàn để mang lại cho mình dẫu là một khắc quên đi thực tại nhưng buồn thay dây đứt, phím chùng như tín hiệu mang lại điềm gở. Nàng phải trở lại với thực tại, rằng nỗi đơn độc kia vẫn đang vây quanh nàng từng giờ. Ở mười sáu câu đầu, hình ảnh người chinh phụ như đánh động vào tim người đọc bởi mỗi hình dáng mà nàng hiện lên, từng bước đi, cử chỉ đều mang sắc tố đơn độc đến thê lương. Cả trong từng hơi thở, nỗi buồn ấy vẫn cứ vương vấn lấy nàng, giăng mắc, khỏa lấp đầy khoảng trống, đầy thời hạn vĩnh hằng. Nàng còn là đại diện thay mặt cho cả một thế hệ mà trải qua nàng ta còn nhìn thấy được hàng trăm, hàng ngàn những cuộc hôn nhân gia đình dở dang, hàng triệu những đêm dài thao thức vì lòng trĩu nặng mối tương tư. Nếu mười sáu câu đầu sự cô độc của người chinh phụ là lẳng lặng không thành tiếng thì ở tám câu cuối nỗi nhớ đã tuôn trào thành tiếng, thành hình. Người chinh phụ muốn mang nỗi nhớ, niềm suy tư của mình gói vào trong gió đông, nhờ nó len lỏi đến nơi biên ải xa. “ Lòng này gửi gió đông có tiện Nghìn vàng xin gửi đến non Yên ” Những ngày dài tiếp nối chẳng có lấy một dòng tâm thư, nàng muốn nhờ gió gửi những tình thương, những nhớ mong của mình từ hậu phương đến nơi mặt trận khắc nghiệt. Non Yên nơi có hình bóng người thương chinh chiến cũng chính là nơi mà tâm nàng luôn đau đáu hướng về. Nỗi nhớ như dày hơn, da diết hơn khi nhịp thơ, điệp từ liên tục lặp lại dồn dập tha thiết. “ Non Yên dù chẳng tới miền, Nhớ chàng thăm thẳm đường lên bằng trời Trời thăm thẳm xa vời khôn thấu Thiếp nhớ chàng đau đáu nào xong ” Từ láy tiếp nối đuôi nhau nhau “ thăm thẳm ” “ đau đáu ” vừa tạo độ rộng, vừa tạo độ sâu cho nỗi nhớ. Nỗi nhớ lê dài bất tận được so sánh với “ đường lên bằng trời ” bởi chẳng ai hoàn toàn có thể nhìn thấu từ trần gian đến cao xanh kia là bao nhiêu. Chỉ biết rằng nỗi nhớ kia cứ mỗi ngày một sâu đậm hơn, sâu đến tận mây xanh khó lòng đo được. “ Đau đáu ” như một sự kiên cường, bất luận là người chồng đang ở nơi chiến trận chẳng rõ ngày quay trở lại, bất luận là người mình đang ngóng đợi kia không rõ sống chết nhưng tình cảm vẫn luôn còn đó chưa từng thay đổi.

Nghị luận đoạn trích tình cảnh lẻ loi của người chinh phụ - CungHocVui

Nghị luận đoạn trích tình cảnh lẻ loi của người chinh phụ “ Cảnh buồn người thiết tha lòng Cành cây sương đượm tiếng trùng mưa phun ” “ Người buồn cảnh có vui đâu khi nào ” – Bao giờ cũng thế, nỗi buồn của con người cứ lan tỏa, len lỏi rồi thấm sâu vào trong cảnh vật, khiến cảnh vật cũng trầm tư một nỗi buồn. Vẫn là nỗi buồn làm mạch nguồn chính cho cả bài thơ nhưng nỗi buồn bấy giờ không còn lặng lẽ mà như một sự thể hiện thành hình, thành tiếng. Những hạt mưa như làm ướt thêm mảng tâm trạng cô độc không hề chắp vá bên trong người chinh phụ. Tâm hồn vốn đã nguội lạnh từ lâu bởi cuộc chia tay hậu phương – mặt trận như làm cảm động đến cả vạn vật tạo hóa. Trời đất như khóc thương cho những trái tim luôn rực nóng mặc kệ khoảng cách rất xa, cũng là sự thương xót cho tấm lòng thủy chung của những người phụ nữ mỏi mòn chờ chồng.

Thân bài nghị luận tình cảnh lẻ loi của người chinh phụ

         “Tình cảnh lẻ loi của người chinh phụ” như một áng thơ bất tử tượng trưng cho sự cô độc cũng như tấm lòng thủy chung của những người phụ nữ có chồng nơi biên ải xa. Dẫu đau lòng nhưng đã có những thế hệ với biết bao người mẹ, người vợ phong kiến đã gặm nhấm nỗi cô đơn, dày vò ấy đến tận cuối đời. Thế nhưng cuối cùng hiện lên vẫn là những tấm lòng, những tình cảm đẹp đẽ mà biết bao thế hệ sau ngưỡng mộ, trân trọng.